Lời chúa :Lc 7,1-10
"Tôi
nói cho các ông hay: ngay cả trong dân Israel,
tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế.”
(Lc 7,10)
tôi cũng chưa thấy một người nào có lòng tin mạnh như thế.”
(Lc 7,10)
Nhân vật
chính trong câu chuyện này là một viên sĩ quan người Rôma. Ông là một người tốt.
Trước
hết, là sĩ quan - ông coi 100 binh sĩ: Một con người có quyền, có chức nhưng
ông vẫn thương những người dưới quyền ông."Họ là những người chỉ huy rất
hoạt động, rất đáng tin cậy. Họ không tự tìm nguy hiểm, không quá say mê chiến
đấu, nhưng nếu được thúc bách thì họ sẵn sàng kháng cự và chết tại chỗ". Trong
Tân Ước, cứ mỗi lần có một viên bách quân đội trưởng nào được đề cập đến thì
chúng ta thấy họ đều là những người tốt.
Ông
đã có một thái độ phi thường đối với đầy tớ mình. Ông thương bằng cách sẵn lòng
chịu cực đủ thứ để mong cứu nó.
Theo luật
pháp Rôma, một nô lệ được định nghĩa như một đồ dùng,
không có quyền pháp định nào. Chủ nhân có quyền tự do sinh sát đối với người nô
lệ của mình. Một văn sĩ Rôma chuyên về sự quản lý gia cư có lời khuyên những chủ
trại mỗi năm nên kiểm kê các vật dụng và cũng khuyên họ ném bỏ bớt những món gì
cũ kỹ, bể nát,kể cả những nô lệ già yếu không sử dụng được nữa.
Có biết
được như thế, chúng ta mới thấy thái độ của viên sĩ quan Rôma này đối với nô lệ
quả là phi thường.
Ông
là người rất sùng đạo. Một người đã xây cất cho dân chúng một
ngôi nhà hội, hẳn không phải là một người chỉ có cảm tình hời hợt với đạo.
Thực ra
thì người Rôma có khuyến khích các sinh hoạt tôn giáo nhưng không phải là họ
thương những người Do Thái mà là vì mục đích chính trị. Họ làm thế là để giữ
cho dân chúng khỏi nổi loạn và trật tự luôn được bảo đảm. Còn thâm tâm họ, thì
họ coi tôn giáo chẳng khác gì là một loại thuốc phiện mê dân.
Đối với
viên sĩ quan trong bài Tin Mừng hôm nay, thì chúng ta thấy khác hẳn: Rõ ràng
ông không cư xử như một nhà chính trị, mà rõ ràng ông là người có nhiệt tâm với
tôn giáo.
Người Do
Thái khinh dân ngoại và dân ngoại ghét người Do Thái. Đó là một điều mà người
Do Thái bình thường nào cũng biết.
Riêng đối
với viên sĩ quan hôm nay, chúng ta thấy giữa ông và những người Do Thái có một
sự thân mật rất chân tình, không có gì là giả tạo.
Ông
là một người khiêm nhượng.
Ông biết
rất rõ rằng, một người Do Thái chính thống bị luật pháp của họ cấm bước chân
vào nhà một người dân ngoại.
Ông cũng
biết rõ rằng, một người Do Thái chính thống sẽ không cho phép một người dân ngoại
bước chân vào nhà mình hay là tiếp xúc với người đó.
Chính vì
thế mà ông không dám đích thân đến với Chúa Giêsu, nên đã nhờ các bạn người Do
Thái của mình đi gặp ngài.
Đúng là
con người đã quen chỉ huy này có một sự khiêm nhu lạ lùng trước sự cao cả thật. Và
cuối cùng, ông là người có đức tin lớn. Đức tin của ông dựa trên luận lý vững
chắc nhất.
Ông lý luận
từ sự kiện trước mắt đến những điều xa xôi, từ kinh nghiệm của riêng bản thân
ông tới Đức Chúa Trời. Nếu quyền bính của ông mà còn có hiệu lực như vậy, thì
quyền bính của Chúa Giêsu sẽ công hiệu hơn biết bao.
Ông đã đến
với lòng tin cậy hoàn toàn như thể ông nhìn lên và thưa rằng: "Lạy Chúa,
tôi biết Ngài có thể làm việc này". Giáo Hội thật có lý khi mượn chính lời
ông mỗi khi cử hành "mầu nhiệm đức tin": "Lạy Chúa, con chẳng
đáng Chúa ngự vào nhà con, nhưng xin Chúa phán một lời thì linh hồn con sẽ lành
mạnh." (Lc 7,7)
Tóm lại,
ông là một con người đáng cho chúng ta noi gương bắt chước. Ông không có đạo
nhưng quả thực ông còn tốt hơn rất nhiều người có đạo xưa cũng như nay.
Cầu
nguyện : Xin Chúa cho chúng ta được biết sống tốt, khiêm nhường như ông, nhất
là có đức tin mạnh mẽ như ông để chúng ta cũng được Chúa khen như ông.
Lạy Chúa,
xin cải hoá lòng chúng con để chúng con được trở nên giống Chúa mỗi ngày một
hơn. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét